Warning: Use of undefined constant P_EVENT - assumed 'P_EVENT' (this will throw an Error in a future version of PHP) in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser.class.php on line 195

Warning: Use of undefined constant P_NOTICE - assumed 'P_NOTICE' (this will throw an Error in a future version of PHP) in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser.class.php on line 196

Warning: Use of undefined constant P_WARNING - assumed 'P_WARNING' (this will throw an Error in a future version of PHP) in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser.class.php on line 399

Warning: Illegal string offset 'name' in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser.class.php on line 461

Warning: Illegal string offset 'file' in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser.class.php on line 461

Warning: Illegal string offset 'sid' in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser.class.php on line 461

Warning: Invalid argument supplied for foreach() in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser.class.php on line 486

Warning: Illegal string offset 'name' in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser-qsa.class.php on line 195

Warning: Illegal string offset 'file' in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser-qsa.class.php on line 195

Warning: Illegal string offset 'sid' in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser-qsa.class.php on line 195

Warning: ksort() expects parameter 1 to be array, string given in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser-qsa.class.php on line 73

Warning: Invalid argument supplied for foreach() in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser-qsa.class.php on line 212

Warning: Use of undefined constant P_NOTICE - assumed 'P_NOTICE' (this will throw an Error in a future version of PHP) in /home/heraxoxi/domains/nhavhthanglong.pl/public_html/uri-parser.class.php on line 507
 Nha van hoa Thang Long - Tin vào sức sống của <!-- WBTI --> <i>Cánh đồng bất tận</i>
Welcome to Nha van hoa Thang Long

Chủ đề
· Trang chủ
· NVH Thăng Long
· Thời sự
· Văn hóa-Nghệ thuật
· Tiếng Việt
· Đất Việt
· Nét Việt
· Đời sống xa quê
· Khoa học
· Tâm linh
· Pháp luật
· Sức khỏe
· Thể thao
· Tin cần biết
· Thơ
· Thư giãn
· Chuyện lạ
· Liên kết
· Tòa soạn

Tìm kiếm



THỜI TIẾT W - WA
(29/4- 5/5/06)

-Thứ 7 (29/4): 12°/16°C

-CN (30/4):
11°/21°C

-Thứ 2 (01/5): 10°/20°C

-Thứ 3 (02/5):
11°/21°C

-Thứ 4 (03/5):
11°/22°C

-Thứ 5 (04/5):
12°/22°C

-Thứ 6 (05/5):
13°/22°C


SÁCH BÁO -
BĂNG HÌNH
 
CHO THUÊ SÁCH, BĂNG HÌNH CHẤT LƯỢNG CAO ! ! !

CHO THUÊ ĐỒ CƯỚI
Tại NVH Thăng Long:
HOA - ÁO DÀI,
ÁO CƯỚI CÁC KIỂU - MÂM, TRÁP ĂN HỎI - PHÁO ...

VĂN PHÒNG
DỊCH VỤ TỔNG HỢP
Cty NEWSUN
nhận các dịch vụ:

- Kế toán
- Xin thẻ cư trú
- Xin visa, giấy mời
- Xin giấy phép lao động
- Lập công ty
- Đăng ký kinh doanh
- Xin REGON, NIP
- Đăng ký các thay đổi lên tòa KRS

Xin nộp hồ sơ tại:
- NVH Thăng long
ul.Zamoyskiego 2/4
W-WA

Tel. 0 609 380 017
Fax: 737 83 43


NVH THĂNG LONG


ĐÔNG Y
NVH THĂNG LONG

XEM MẠCH, CHÂM CỨU, KÊ ĐƠN, BỐC THUỐC TẠI CHỖ

Tel. 0 607 435 767


BÓNG BÀN - BI A
NVH THĂNG LONG


KARAOKE-
NVH THĂNG LONG WARSZAWA

Với những thiết bị
âm thanh tuyệt hảo
Bạn sẽ có được những giây phút thoải mái nhất

THẺ ĐIỆN THOẠI
Có bán tại :
- NVH Thăng Long
- TT ASG, box G36
HẢI YẾN CARD
*Giá rẻ: 70 gr./1 phút
*Chính xác

  
Tin vào sức sống của Cánh đồng bất tận
Gửi vào 10/04/2006
Chủ đề: Văn hóa - Nghệ thuật

Đã bao lâu rồi chúng ta mãi bó buộc trong "cái đẹp-cái tốt"? Đã bao lâu rồi văn học Việt Nam có được luồng gió mới? Văn học không có đúng sai, chỉ có cảm nhận.

Tác phẩm Cánh đồng bất tận (CĐBT) của Nguyễn Ngọc Tư ở Cà Mau, do NXB Trẻ xuất bản đã thu hút sự quan tâm đặc biệt của bạn đọc.

Từ tháng 9-2005 đã có nhiều báo, tạp chí trung ương địa phương đăng tải, bình phẩm truyện CĐBT. Vậy mà mãi đến 27-3-2006, tác giả truyện ngắn CĐBT bị Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Cà Mau đề nghị Hội Văn học nghệ thuật tỉnh kiểm điểm “phê phán tác giả một cách nghiêm khắc”.

* Ngạc nhiên và chia sẻ của một người trong cuộc (Nhà văn NGUYỄN KHẮC PHÊ)

"Về chủ đề tư tưởng, tôi đã đọc đi đọc lại nhiều lần. Tôi thấy nói cái xấu nhiều quá! Và cũng cô đọng quá! Những nhân vật ông già, con cháu, gái làm đĩ..., kể cả cán bộ xã đều là nhân vật xấu. Quan điểm chúng tôi không phải không cho nói cái xấu, nói không biện chứng.
Tốt xấu bao giờ cũng có cả hai, tỉ lệ phải như thế nào đó. Nói xấu trong tác phẩm này có nhiều tình tiết đã nói quá hiện thực. Không đúng!"
(Ông Dương Việt Thắng - trưởng Ban Tuyên giáo Tỉnh ủy Cà Mau phát biểu).

Tính đến 7g sáng hôm nay, 10-4-2006, sau hai ngày thông tin nhà văn Nguyễn Ngọc Tư và Cánh đồng bất tận bị đề nghị “kiểm điểm nghiêm khắc” được công bố, gần 400 ý kiến bạn đọc đã được gửi đến Tuổi Trẻ. Sự ủng hộ và sẻ chia với Nguyễn Ngọc Tư mỗi lúc mỗi lan mạnh.

Nhà văn Nguyễn Ngọc Tư

Cho đến lúc này, có quá nhiều người lên tiếng ủng hộ chị, cảm thông với chị, động viên chị tiếp tục sáng tạo và cống hiến như chị vẫn làm thế cho văn học rồi, hẳn tôi không cần phải động viên thêm gì nữa. Tôi chỉ muốn được gửi đến chị lời cảm ơn vì những cảm xúc quý báu có được khi tôi đọc Cánh đồng bất tận (CĐBT). Nó giúp tôi hiểu hơn, thương cảm hơn, chia sẻ hơn với những cuộc đời nghèo khổ, những số phận người đầy khổ đau, những khát vọng cháy bỏng được sống khác đi, được thay đổi.

Giữa cuộc sống bộn bề, bon chen chốn thành thị, vì mưu sinh mà đôi khi ta còn không biết chuyện xảy ra bên nhà hàng xóm. Vì những tiện nghi đầy đủ, cơm no áo ấm mà ta không thấu hiểu được cái thiếu thốn của người nghèo. Khi đối diện với bức tranh tả thực trong CĐBT, ta thấy trái tim mình vẫn rung cảm những yêu thương, xót xa những số phận... Chỉ riêng điều đó cũng quý lắm thay!

PHẠM THANH HƯƠNG

Văn học dân gian chưa phải là hiện thực...

Tôi cho rằng NNT đang dám nói, dám viết, dám đau cùng cái hiện thực nơi những “cánh đồng bất tận”. Tôi đã có những năm làm báo, đi khắp các tỉnh thành khu vực ĐBSCL, đi vào tận các ngõ ngách cuộc sống của của bà con nông dân. Nhìn cảnh lầm lũi một nắng hai sương của bà con nông dân thì thương lắm. Nhưng có những chuyện cũng làm tôi giận ghê gớm lắm...Còn bao nhiêu góc khuất của cuộc sống nơi nông thôn nghèo đang cần chúng ta lên tiếng đấu tranh. Đấu tranh với cái xấu để mong cuộc sống tốt hơn.

Ông Nghị Lực viết: “Tôi nhớ văn học dân gian… chưa thấy chuyện phỉ báng cánh đồng, mà chỉ có làm đẹp lên thôi…”. Đúng. Nhưng bản chất của văn học dân gian khác nhiều lắm so với văn học hiện thực phê phán. Trước khi Nam Cao viết “Chí Phèo” thì văn học nói chung và văn học dân gian nói riêng cũng chưa “nói xấu” làng Vũ Đại. Và nếu Vũ Trọng Phụng không viết thì cũng ít người biết đến chuyện đang xảy ra ở thời ông như “Kỹ nghệ lấy tây, Cơm thầy cơm cô…”.

NGUYỄN ĐỨC TUYÊN

Cánh Đồng Bất Tận: Hành trình kiếm TÌNH THƯƠNG

Tôi đã đọc CĐBT của NNT tới ba lần. Mà mỗi lần như thế, tôi cứ rất ngạc nhiên không hiểu vì sao cô gái trẻ như thế lại có sức thể hiện một cái đề tài phức tạp trong một câu chuyện ngắn ngủi với giọng văn hết sức là giản dị.

Nhưng nhìn lại đó là một dấu hiệu tốt lành, bởi vì hầu hết những nhà văn tài giỏi đều là những bậc thầy trong việc xếp đặt những câu chuyện thâm thúy trong một cái khuôn văn đơn giản. Như "Song of Solomon" của Toni Morrison, "One hundred years of Solitude" của Gabriel García Márquez, "Nỗi Buồn Chiến Tranh" của Bảo Ninh, "Lady with the dog" của Anton Chekhov.v.v... Ở đây tôi không muốn so sánh vì NNT còn trẻ và mới bắt đầu sự nghiệp. Nhưng tôi thấy, ở NNT một dấu hiệu tốt lành của tư thế một nhà văn. Một trong những điều mà tôi thích nhất về câu truyện ngắn của NNT là tuy những nhân vật và câu chuyện rất bất hạnh và đầy thương tâm, nhưng lời văn của NNT rất nhẹ nhàng, và nhiều khi rất dí dỏm.

Này nhé: "Cha vẫn thường đánh chị em tôi, thường đánh khi vừa ngủ dậy. Đó là khi người ta thấy hoang hoải, chán chường, sau một giấc dài, mở mắt ra, vẫn gió đìu hiu, vẫn nắng võ vàng trên những cánh đồng hoang lạnh." Tôi đọc và thấy yêu kinh khủng nhân vật cô gái trong câu chuyện với những suy nghĩ của cô ấy mà NNT đã phà một hơi thở sống động vào. NNT không bi kịch hóa những nhân vật của mình.

Tuy nhiên NNT cũng không sợ để phô bày ra hết những khía cạnh trong tính chất cơ bản của con người, dù xấu hay tốt. CĐBT mở ra cho người đọc dõi theo cuộc trôi dạt theo bước chân của cô gái trẻ mà cô ta xưng mình là Hai với đứa em trai tên Điền. Câu chuyện tuyệt vời cho người đọc nhìn thấy nỗi khao khát để yêu thương và để được yêu thương của hai chị em trong một miền sông nước, khi mà người mẹ đã bỏ đi, và người cha ngày càng trở nên một người xa lạ. Trong cái lớn lên bị bỏ mặc, nên hai chị em trong suốt câu chuyện luôn cố tìm kiếm cho được TÌNH THƯƠNG. Thiếu tình thương mẹ đã lâu, lúc nào cũng mong mỏi có được tình yêu của người cha, dẫu cha có thờ ơ hay ngược đãi. "Không hiểu sao tôi lại nghĩ chị chủ nhà chính là hy vọng để chị em tôi trở về cuộc sống bình thường với một người - cha - bình- thường. Chúng tôi luôn tạo cơ hội khoảng trống cho chị gần gũi với cha."; Hay là: "Có lần, đi qua xóm, trong một buổi chiều, chúng tôi gặp những ông già ngồi chơi với cháu, thằng Điền đứng tần ngần bên hàng rào dâm bụt, bảo "Phải chi ông này là ông nội mình, thương đỡ chơi, hen Hai?". Nghe câu đó tôi bỗng thấy mình nghèo rơi nghèo rớt, nghèo đến nỗi không có...ông nội để thương".

Thế đấy chị em ấy, dù nghèo nhưng không ham mơ vật chất mà chỉ khao khát cái quý giá nhất của con người: đó là TÌNH THƯƠNG. Suốt câu chuyện đọc cho ta thấy cả một hành trình kiếm tìm cái TÌNH THƯƠNG ấy ở một nơi mà có nhiều chăng chỉ là sông nước, và bất tận những cánh đồng cỏ úa. Còn con người thì ngơ ngác, cô đơn. Trong cái thiếu thốn tình thương đó, NNT tinh tế cho ta thấy rằng hai chị em cũng mất khả năng để biết yêu thương : "Điền yêu chị. Nhưng tình yêu đó khiếm khuyết mất rồi. Sau giấc ngủ dài, bản năng nó đã không trở dậy. Trái tim nó chỉ là hòn than nhỏ, không thể hâm nóng lại cơ thể ngã màu tro. Sợi dây xúc cảm như lối đi lâu lắm không người lui tới, cỏ dại mọc bít mất, đường đứt, cầu gãy"... Cứ mỗi lần đọc tới đó, tôi lại cứ muốn khóc. Không kìm được. Cám ơn Nguyễn Ngọc Tư, đã viết ra những lời văn đẹp đẽ đến như thế.

Và chỉ cho tới cái bi kịch của cái đoạn kết khi người con gái bị hãm hiếp, mới mang người CHA "nhìn thấy" được đứa con gái của mình. Tuy hơi muộn. Câu chuyện tuy chấm dứt bằng bi kịch, nhưng NNT cho ta nhìn thấy hy vọng trong tương lai của những người con gái tên Thương, tên Nhớ, tên Xuyến, tên Dịu, tên Hường...được đến trường và sống hạnh phúc. Kết thúc trong bối cảnh như thế, NNT hoàn toàn nắm tư thế tự do trong chủ động xây dựng cấu trúc câu chuyện, buộc người đọc phải kìm lại sự không tưởng, để mà cô ta có thể chuyển tải cái lương tâm và cái bản năng kết nối của con người cố vươn về nhau trong các nhân vật của mình, cho dù họ có làm điều ấy trong thức tỉnh của tiềm thức hay không. Trong lúc hoảng sợ, cô con gái la cầu cứu gọi tên người em trai. Vì hầu hết cả cuộc đời, chính Điền mới là người gần gũi nhất của cô gái. Trong cái nhìn sững sờ của người cha khi nghe như thế, ông ta đau đớn mà nhận ra trái tim chai cứng của mình, và cô con gái, cô ta cũng nhận ra trong nỗi sợ hãi nhất thời, cô ta đã quên mất bố đã quên mất bố. Nhưng qua nhận thức đấy, chúng ta thấy rõ họ đang vươn đến hàn gắn với nhau.

ĐẸP. CĐBT cho tôi thấy một thế giới miền Tây Nam Bộ, với những mảnh đời trôi chảy như sông nước của nó, cố mỏi mòn trông tìm một bờ bến đậu mà cái tên gọi gọi của nó là TÌNH THƯƠNG. Tôi về Việt Nam nhiều lần, tôi có thể nhìn thấy nhiều trẻ em như hai chị em trong chuyện ấy, rất thiếu tình thương. Gấp sách lại nhưng câu chuyện cứ ám ảnh tôi hoài về những hình ảnh mà tôi gặp rất nhiều trong những lần về Việt Nam.

Câu chuyện làm tôi suy nghĩ. Tôi đãi tiệc trong tim đón mừng câu chuyện ấy, đẹp và cảm động, không ủy mị, nhưng thiết tha và chân thành, thậm chí còn hóm hỉnh, bao dung và tràn trề hy vọng. Lời văn của NNT tuy có táo bạo trong ý tứ nhưng rất nhẹ nhàng, hóm hỉnh, và nhạy cảm trong diễn đạt. Tôi mong chờ những sáng tác kế tiếp của cô ấy, và biết đâu rằng: một đại tác phẩm trong tương lai (???). Có rất nhiều độc giả, theo tôi nghĩ, nhận thức về văn học chưa sâu, nên cứ đưa ra những nhận thức không đâu, chỉ trên bề mặt hoặc bắt bẻ từng chi tiết nhỏ. Để đọc câu chuyện đấy, nó đòi hỏi một độc giả phải tự mình bơi lội dưới cái bề mặt của câu chuyện qua văn phong mà NNT ý nhị hé mở, nếu độc giả tinh tế nắm bắt, để có thể với tới cái chiều sâu của nó.

LÊ VĨNH TRANG (USA)

Đau nỗi đau của những kiếp người luôn khát khao hạnh phúc

Những gì mà NNT phản ánh là hoàn toàn hiện thực với sự đồng cảm của một trái tim biết đau nỗi đau của những kiếp người luôn khát khao hạnh phúc... Cuộc sống này có nhiều điều tốt đẹp và luôn vươn tới cái thiện, cái đẹp, nhưng như thế không có nghĩa là chúng ta chỉ chăm chăm vào ca ngợi cái đẹp mà bỏ qua cái xấu.

Văn học phản ánh hiện thực xã hội theo đúng thực tế của nó, chứ không chỉ chọn lọc và phản ánh riêng cái đẹp mà thôi. Huống chi những gì phản ánh trong tác phẩm của NNT chưa hẳn là cái xấu với nghĩa đen của nó. Đó là số phận con người trong cuộc đời thường. Và mục đích của cô khi viết tác phẩm này cũng không ngoài mục đích là sự cảm thông và xót thương... Tôi tin rằng cô cũng đã từng rơi nước mắt trên những trang giấy cho số phận nhân vật của mình. Vậy nên đừng thiên về lý trí mà rạch ròi phân định tốt, xấu theo kiểu 1, 2, 3...

Hãy đọc tác phẩm bằng trái tim mình rồi lắng nghe sự phản hồi của nó! Tôi tin rằng những bạn đọc khác đủ trình độ để nhận thức đúng về tác phẩm này và mong chị Ngọc Tư sẽ còn viết thêm những tác phẩm gửi đến người đọc những bài học tình người như "Cánh đồng bất tận".

BẠN ĐỌC

Một cốt truyện đầy chất nhân văn

Đọc CĐBT của NNT thấy đúng là dữ dội quá, thấy người với người sao mà nhẫn tâm! Nhưng đó chỉ là cái vỏ sần sùi của một cốt truyện đầy chất nhân văn bên trong. Cuộc sống là vậy, đi qua những cánh đồng hay đi qua những nẻo đường đời, ta vẫn gặp những hiện thực “chịu không thấu”. Chịu không thấu như khi đọc bức thư của một nữ sinh viên tố cáo trò ăn chơi trụy lạc của quan PMU18 là cái sự thực rành rành ra đó chứ không phải là một hư cấu văn học để phản ánh hiện thực cuộc sống.

Không thể quy chụp CĐBT ám chỉ bôi nhọ những địa danh của địa phương hay bôi nhọ đất Mũi. Nói vậy thì tội cho NNT quá! Đất là người, NNT lớn lên từ đất ấy, không lẽ chị lại đi bôi nhọ chính mình. Chỉ là nhìn vào mảnh đất còn nghèo nàn để đau đáu nỗi đau của những phận đời bất hạnh, thất học, chỉ biết mua vui tầm thường.

Trở lại truyện, khi người cha hả hê bỏ rơi những người đàn bà thấy sao mà “ác” quá, thấy tác giả viết cũng “độc địa”. Nhưng lắng lại một chút mới cảm nhận cái hả hê, độc ác ấy đầm đìa nước mắt chảy ngược vào trong của con người có bộ mặt lạnh lùng và tàn nhẫn (mà trước đây là một người chân chất, chí thú làm ăn mong một cuộc sống ấm no hơn như bao người dân quê lương thiện). Chính cô bé con xưng “tôi” cảm thấy bất lực trước sự tàn nhẫn đó không phải vì chỉ là một đứa trẻ mà vì đứa trẻ ấy đã chứng kiến nỗi đau mà người cha đã trải qua. Cái bên trong của người cha là cố gắng trò chuyện với đứa con gái “một mình” khi đứa con trai đã bỏ đi, là cái hớt hải, đau thắt lòng khi nhìn thấy con gái bị hãm hiếp…

Đọng sâu lại trong tôi từ CĐBT không phải là những phận người “dữ dội”, không phải sự tàn nhẫn mà người đã đem ra đối xử với người mà là suy nghĩ của cô gái kết lại truyện ngắn về một đứa trẻ được sinh ra, đứa trẻ ấy sẽ được đến trường học hành và được mẹ dạy rằng trẻ con đôi khi phải biết tha thứ cho người lớn. Chi tiết khép lại truyện ngắn đã trải ra cả tâm hồn giàu lòng vị tha của cô gái, của đứa trẻ con vô tư trở nên một con người khổ tận với những nếm trải đắng cay từ cuộc đời. Lòng vị tha ấy mới thực sự là dữ dội dễ sợ như một gáo nước lạnh dội cho tỉnh sự tàn nhẫn mà người đã đem ra đối xử với người và mở ra cả một đời mới. Vậy thì sao gọi là bế tắc?

KHÁNH HIỀN

Tiếng hót từ trái tim đau xót

Ông cha ta có câu “đi hỏi già về nhà hỏi trẻ”, tuổi trẻ không nhìn nhận cuộc đời bằng kinh nghiệm hay giáo điều mà nhìn cuộc đời như chính nó đang diễn ra trước đôi mắt trong suốt chưa vướng bận định kiến. Tài năng văn học nghệ thuật công bằng cho những người mới chỉ học hết lớp 11 cũng như những người đã tốt nghiệp đủ các loại bằng cấp.

Con chim biết hót tiếng từ trái tim dẫu rằng đau xót vẫn thênh thang và chia sẻ. Có những nỗi buồn chẳng bao giờ xấu và không bao giờ làm con người cúi đầu. Mong nước Việt chúng ta có thêm nhiều những nhà văn có tâm, có tài như thế.

tieudaomai@

Ngạc nhiên và chia sẻ của một người trong cuộc

Tôi thật sự ngạc nhiên trước việc Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Cà Mau vừa chỉ đạo Hội Văn nghệ “kiểm điểm phê phán một cách nghiêm khắc” nhà văn Nguyễn Ngọc Tư (NNT). Ngạc nhiên vì đất nước đã đổi mới 20 năm, bao nhiêu tác phẩm và tác giả bị kiểm điểm trước đây đã được minh oan, được “tái xuất giang hồ”, vậy mà...

Kể ra, trong lĩnh vực văn học nghệ thuật hiện nay có nhiều vấn đề đáng bàn thảo hơn, nhưng vì sinh mệnh chính trị của bạn đồng nghiệp, lại đã từng làm công tác quản lý văn nghệ ở một địa phương từng có những vụ việc tương tự, nên xin tự xem như người trong cuộc và có mấy ý kiến vắn tắt như sau:

1- Ai cũng có quyền chê hay khen một tác phẩm và mọi ý kiến đều được tôn trọng. Tuy vậy, loại ý kiến như “đòi trục xuất nhà văn ra khỏi địa bàn” là sự vi hiến, chính quyền địa phương và hội nghề nghiệp cần lên tiếng phê phán một cách dứt khoát; cũng như vị cựu chiến binh ở Bà Rịa - Vũng Tàu có quyền xé CĐBT để làm giấy vệ sinh, nhưng việc ông đánh con vì con ông khen CĐBT thì nếu con ông không kiện ông ra tòa về tội xâm phạm thân thể công dân, Hội Cựu chiến binh và tổ dân phố ít ra cũng nên góp ý phê bình.

2- Về chủ trương “kiểm điểm” NNT của Ban tuyên giáo Tỉnh ủy Cà Mau theo các khuyết điểm mà ông Thắng đã nêu ra, nếu chưa thực hiện, tôi đề nghị Ban Tư tưởng - văn hóa trung ương có chỉ thị cho dừng lại vì đây là việc làm giảm uy tín của Đảng, nhất là khi Đảng ta đang quan tâm nâng cao tầm trí tuệ của mình.

Cái cách buộc tác phẩm viết cái “tốt - xấu” phải theo “tỉ lệ” hoặc đối chiếu, so sánh máy móc giữa “thực tế” và “trang sách” rồi chê là sách viết “không đúng” là chuyện đã quá cũ, là quan niệm ấu trĩ về văn nghệ.

Trên thế giới và cả ở VN đã có biết bao tác phẩm viết về những điều không (hoặc chưa) có thật (để khỏi tốn giấy mực, xin miễn dẫn chứng). Và ngay cả khi đối chiếu thực tế, ai dám nói chắc là mình biết hết sự thật? Mỗi người (cả nhóm người, cả một tổ chức) chỉ có thể biết được một phạm vi nhất định mà thôi.

Chức trách của nhà văn chính là phải tưởng tượng, hư cấu mọi điều có thể xảy ra, cả những miền khuất lấp trong cõi vô thức và tâm linh huyền nhiệm. Cũng cần nói thêm: nhà văn thường hướng sự chú ý đến những nỗi đau của con người. Xin ngẫm xem: hầu hết các kiệt tác của nhân loại đều là những tác phẩm viết về những bi kịch của kiếp nhân sinh.

Không dám nói lý luận dông dài thêm, chỉ xin nêu một nhận xét về tác động của cái xấu trong CĐBT: NNT không hề cổ động cho những cái xấu đó mà chính nhờ phơi bày những cái đó mà chúng ta càng thấy sự cấp bách phải xóa bớt sự bất công, thiệt thòi về nhiều mặt của những người dân ở nông thôn hẻo lánh, ở vùng sâu vùng xa - một vấn đề lớn mà một Đảng từng trải như ĐCS Trung Quốc, sau mấy chục năm cải cách, vừa mới nhận ra và đang tập trung giải quyết.

Đó là cái tích cực trong tác phẩm CĐBT; đó cũng là nội dung bản tham luận “Tác dụng tích cực của cái “tiêu cực” trong tác phẩm văn nghệ” của tôi tại Đại hội Hội Nhà văn VN lần thứ ba từ 1983 - tức là hơn 20 năm trước!

Thật không ngờ vấn đề còn là chuyện thời sự hôm nay. Vì thế, việc tổ chức hội thảo về tác phẩm CĐBT lại là việc nên làm, ít nhất là ở Cà Mau, để mọi người có dịp hiểu thêm đặc thù của tác phẩm văn nghệ; có thể NNT cũng rút được thêm kinh nghiệm bổ ích nhưng mong bạn đừng buông bút, càng không vì sức ép này nọ mà “bẻ cong” ngòi bút.

Nhà văn NGUYỄN KHẮC PHÊ
(nguyên tổng biên tập tạp chí Sông Hương,
phó chủ tịch Hội Văn nghệ Thừa Thiên - Huế,
hiện là thư ký Chi hội Nhà văn VN tại Thừa Thiên - Huế)

(Theo TTO)


Các tin đã đưa:
 
Lựa chọn

 Trang in  Trang in

 Gửi cho bạn bè  Gửi cho bạn bè


Tất cả bài viết và thông tin thuộc quyền sở hữu của Nhà văn hóa Thăng Long. Dùng bài viết của chúng tôi bạn hãy viết thêm "theo www.NhaVHThangLong.pl"
Web site engine code is Copyright © 2003 by PHP-Nuke. All Rights Reserved. PHP-Nuke is Free Software released under the GNU/GPL license.
Sự tạo trang: 0.035 Giây